Cảm nghĩ về ngôi trường thpt

     

Cảm nghĩ về mái trường trung học phổ thông em đang học – bài bác làm 1

Vậy là quãng đời, học sinh của Tôi dần trôi qua, gần 3 năm học tập dưới mái trường thpt Nguyễn Huệ với biết bao kỉ niệm, vui có, buồn có, nhưng đọng lại vào trái tim tôi vẫn là những cảm xúc ấm áp của những năm tháng cùng sống, cùng học tập với trưởng thành dưới mái trường vồ cập này. Khoảng thời gian ấy mặc dù không nhiều năm so vơí 1 đời người, nhưng cũng đủ để in dấu vào lòng người những bài xích học của cuộc sống, sâu sắc và đáng quý .

Bạn đang xem: Cảm nghĩ về ngôi trường thpt


Cổng trường mở ra cùng khép lại, đón cùng đưa lớp lớp thế hệ học sinh nhập học rồi ra trường, với theo những thành quả của ước mơ mà 3 năm về trước họ đã ấp ủ cho vô hành trang để họ lớn lên trên mặt mái trường THPT. Cùng tôi – mội học sinh lớp 12A2 cũng không nằm ngoài qui luật ấy. Sắp phải rời xa mái trường cơ mà tôi đã gắn bó để nhường chỗ mang lại những thế hệ mới với những nhỏ người mới. Trong tôi lắng đọng những suy nghĩ, suy tư, của một tuổi teen trẻ, một học sinh sắp rời ghế công ty trường để bước vào trường ĐH hay những thử thách mới đầy gay cấn nhưng cung không kém phần thú vị của cuộc đời. Trong dòng se lạnh của thời tiết đầu mùa, những kỉ niệm dưới mái trường trung học phổ thông sống lại trong tôi như muốn, nhắc nhở tôi về một mái trường thân yêu, gần gũi, ấm áp đã giúp tôi nuôi lớn ước mơ của mình.

Ước mơ để trở thành học sinh cấp 3 xuất hiện hơn 4 năm về trước – từ ngày tôi còn là một học sinh cấp 2. Nhỏ đường dẫn tôi đến với ngôi trường này cũng nhiều nặng nề khăn, nhưng bằng chinh những nỗ lực của mình, cổng trường trung học phổ thông Nguyễn Huệ đã rộng mở đón xin chào tôi lần đầu tiên bỡ ngỡ bước vào .

Nhớ xiết bao buổi đầu tiên ấy. Bước chân vào cổng trường THPH nhưng lòng tôi đan xen biết bao cảm xúc, vừa hoan hỉ trong niềm vui của một học sinh cấp 3 trước một chân trời mới của tri thức, vừa lo lắng, sợ sệt ko biết học ở đây như thế nào. Nhưng rồi, tất cả cảm xúc ấy cũng trôi xa nhường chỗ cho những tiếng cười, khi nhưng tôi được trực tiếp gặp mặt với giao lưu với những học sinh xã khác. Buổi gặp mặt với những tiết mục văn nghệ đầy sôi nổi với quan trọng nhất là những thông tin giới thiệu của những anh chị khóa trước về mái trường và thầy cô ở nơi đây.

*

Hình ảnh thầy giáo Hiệu trưởng giới thiệu về môi trường và xin chào đón những thế hệ đầu tiên hiện rõ vào kí ức của tôi. Thầy nói về những thách thức về ô nhiễm môi trường mà họ sẽ phải chịu đựng trong quy trình phát triển ghê tế, về tình trạng thực tế của môi trường xung quanh bọn họ và trách nhiệm của 1 người công dân, 1 học sinh. Ko kể ra, thầy giáo còn giới thiệu về phương pháp học và tầm quan tiền trọng của thời học sinh, cấp 3 này… Tất cả đã mang đến tôi một cái nhìn tổng quát tháo về tầm quan trọng của cấp 3.

Học kỳ đầu tiên đối với tôi thật nặng nề, gồm lẽ, vì tôi chưa quen thuộc với những phương pháp dạy với học mới ở bậc cấp 3, và cũng bởi vì tôi phải tiếp xúc với những kiến thức hoàn toàn mới trong khi tôi chưa chuẩn bị được nền tảng. Kỳ đầu tiên với kết quả ko như tôi ước ao đợi đã làm cho tôi lo lắng. Tôi tự đổ lỗi mang đến nhà trường vì chương trình cùng nội dung ko cuốn hút mà quên mất rằng chính mình đã không thực sự cố gắng và để mắt vào học tập đến thực chất.

Xem thêm: Giải Công Nghệ 7 Bài 39 : Chế Biến Và Dự Trữ Thức Ăn Cho Vật Nuôi (Ngắn Gọn)

Và rồi cuối cùng tôi cũng nhận ra lúc bạn bè xung quanh tôi ai cũng học tốt với đạt thành tích cao. Lúc đó tôi tự hứa với lòng mình phải gác lại những tình cảm cá nhân, tránh việc dành nhiều thời gian cho những người nhiệt tình ở nhà mà phải lấy họ làm động lực để cố gắng.Những năm tháng dưới mái trường trung học phổ thông Nguyễn Huệ, tôi ko chỉ được học những kiến thức hay, tính tự lập hơn với đã giúp tôi trưởng thành vững rubi hơn rất nhiều.

Trường trung học phổ thông Nguyễn Huệ đã trở thành niềm tự hào của riêng tôi với tất cả các bạn. Ở đó gồm đội ngũ thầy cô thật tận tụy, những người bạn chân thành, mà bao gồm cả tình người ấm áp trong môi trường giáo dục chất lượng cùng đỉnh cao. Bên trường cũng luôn theo cạnh bên hoàn cảnh của mỗi học sinh thông qua Đoàn trường cùng Hội học sinh, kịp thời động viên phân chia sẻ những khó khăn khăn mà học sinh gặp phải trong quá trình học tập tại trường.

Bây giờ đã là một học sinh năm cuối, hơn nhị năm gắn bó với mái trường tôi càng thêm tin tưởng và hi vọng nhiều hơn. Niềm tin đó góp tôi vững xoàn với lựa chọn của mình, tự tin trong học tập và rèn luyện, tự nhủ phải cố gắng nhiều hơn để xứng đáng với những gì trường Nguyễn Huệ đã dành cho tôi. Ngày lúc này tôi gồm thể tự tin nói rằng vào thpt Nguyễn Huệ là lộ trình đúng bởi nơi đây đó là cánh cửa mở ra cho tôi nhiều cơ hội, là khóa xe cho những ai muốn cầm cố đổi.

Cuối cùng sau từng nào nỗ lực dìu dắt với truyền đạt kiến thức của các thầy cô cùng sự cố gắng của bản thân tôi, tôi cũng đã thực sự được trưởng thành cả về kiến thức lẫn kỹ năng. Tôi xin được gửi tới Thầy Cô của mái trường mến yêu của mình lời hứa rằng mặc dù ở nơi đâu, có tác dụng bất cứ việc gi, tôi cũng sẽ luôn cố gắng để xứng đáng với thương hiệu học sinh thpt Nguyễn Huệ.

Nhân ngày 20/11 em xin chúc các thầy gia sư cán bộ, công nhân viên nhà trường sức khỏe và công tác tốt để xây dựng trường thpt Nguyễn Huệ càng ngày phát triển.

Xem thêm: Read Unit 3 : At Home - Giải Bài Tập Sgk Tiếng Anh Lớp 8 Unit 3: At Home

Phạm Thị Thu Hà

Lớp 12A2 – Trường thpt Nguyễn Huệ, Quỳnh Phụ, tỉnh thái bình

Cảm nghĩ về mái trường thpt em đang học – bài bác làm 2

Trường trung học phổ thông B Phủ Lý, một ngôi trường đơn sơ tuổi đời còn rất trẻ, không nằm ở trung thật tâm phố ồn ào, náo nhiệt yêu cầu ngôi trường bao gồm một sự thanh thản hiếm có: không gian yên tĩnh, không gian trong lành. Nơi đây, em đã gắn bó trong suốt 3 năm học cấp 3.

Chắc hẳn trong bọn họ ai cũng gồm ngày đầu tiên đi học, với em, những ngày đầu tiên ấy ko thể như thế nào quên. Còn nhớ ngày đầu tiên bước chân vào ngôi trường cấp 3 này, cảm giác bỡ ngỡ, xa lạ với trường mới, thầy cô mới, bạn mới đã khiến em rụt rè, lo sợ, nhưng các thầy cô ở đây với lòng nhiệt huyết của “người lái đò tận tụy” đã xóa tan đi những cảm giác ban đầu đó. Quen dần với những ngày đến lớp, thầy cô, bạn bè, thân quen với một mái trường với hàng cây cối rợp trơn và con đường sớm tối đi về đã trở thành những kỷ niệm khó khăn quên. Mái trường là biểu hiện sức sống, sự vươn lên của làng mạc hội. Dường như mỗi người đều gồm một mối liên hệ làm sao đó với một mái trường. đơn vị thơ Chế Lan Viên đã từng viết: “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở. Lúc ta đi, đất bỗng hóa trung tâm hồn…”. Đúng như vậy, thời gian đó là thứ keo gắn bó kì diệu nhất, mái trường, thầy cô, bạn bè giờ đây đã trởthành gia đình thứ nhị của em cũng như những bạn học sinh ở đây. Giờ sắp phải rời xa nơi này, bất cứ học sinh lớp 12 làm sao cũng tất cả chút ko nỡ…