Phân tích hình ảnh đầu súng trăng treo

     

Không biết tự lúc nào ánh trăngđã đi vào văn học tập như một huyền thoại đẹp. Ở truyền thuyết thần thoại “Chú cuội cung trăng” giỏi Hằng Nga trộm dung dịch trường sinh là nhữngmảng đời sống lòng tin bình dị đậm đà màu sắc dân tộc của nhân dân ta. Rộng thếnữa, trăng đã từng đi vào trận đánh đấu, trăng bảo đảm xóm làng, trăng được chính Hữukết tinh thành hình ảnh “đầu súng trăngtreo” khôn xiết đẹp trong bài thơ Đồng chícủa mình.

Bạn đang xem: Phân tích hình ảnh đầu súng trăng treo


*

Sau rộng mười năm có tác dụng thơ, chủ yếu Hữucho giới thiệu tập “Đầu súng trăng treo”.Thế bắt đầu biết người sáng tác đắc ý như thế nào về hình hình ảnh thật đẹp, thơ mộng, rất thựcnhưng rất đầy đủ nét lãng mạn đó.

Đầu súng trăng treo - đó là mộthình ảnh tả thực một bức tranh tả thực với sinh động. Thân núi rừng hẻo lánh “rừng hoang sương muối” giữa đêm thanh vắngtĩnh mịch bỗng xuất hiện một ánh trăng treo lửng lơ giữa thai trời. Và hình ảnhnày cũng thật lạ làm sao, súng và trăng vốn tương bội nghịch với nhau, xa biện pháp nhau vờivợi hốt nhiên hoà quấn vào nhau thành một biểu tượng gắn liền. đơn vị thơ không hẳn tảmà chỉ gợi, chỉ đưa hình ảnh nhưng ta thúc đẩy nhiều điều. Đêm thanh vắng ngườilính cùng nhau chờ giặc tới, trăng chếch láng soi sáng rừng hoang bao la rộng lớn,soi sáng tình yêu họ, soi sáng vai trung phong hồn họ… tiếng đây, người chiến sĩ như khôngcòn vướng bận về cảnh đánh nhau sắp diễn ra, anh thả hồn theo trăng, anh saysưa ngắm ánh trăng toả ngời trên đỉnh núi, trọng điểm hồn fan nông dân “nước mặn đồng chua” tốt “đất cày trên sỏi đá” cằn cỗi ngày như thế nào bỗngchốc trở thành fan nghệ sĩ đang ngắm nhìn và thưởng thức vẻ đẹp ánh trăng vốn có tự nghìn đời.Phải là một trong người bao gồm tâm hồn nhiều lãng mạn với một phong thái nhàn rỗi bình tĩnhlạc quan tiền thì anh mới có thể nhìn một hình hình ảnh nên thơ như thế. Chút nữa đâykhông biết ai sinh sống chết, chút nữa phía trên cũng có thể là giây phút sau cùng ta cònở bên trên đời này tuy thế ta vẫn “mặc kệ”,vẫn say sưa cùng với ánh trăng.

Ánh trăng như xua tan cái lạnhgiá của đêm sương muối, trăng toả sáng làm ngời ngời lòng người, trăng như cùngtham gia, cùng chứng kiến cho tình đồng chí đồng nhóm thiêng liêng của nhữngngươì linh. Trăng truyền thêm sức khỏe cho họ, rửa mặt gội trọng tâm hồn chúng ta thanh caohơn, trong sáng hơn, trăng cũng chính là bạn, là đồng chí của anh bộ đội Cụ Hồ.

Đầu súng trăng treo - hình ảnh thậtđẹp với giàu mức độ khái quát. Súng cùng trưng phối kết hợp nhau; súng tượng trưng mang lại chiếnđấu- trăng là hình ảnh của thanh bình hạnh phúc. Súng là nhỏ người, trăng là đấtnước quê nhà của bốn nghìn năm văn hiến. Súng là hình hình ảnh người chiến sĩ gandạ kiên cường- Trăng là hình hình ảnh người thi sĩ. Sự phối kết hợp hài hoà khiến cho nétlãng mạn bay bổng vừa gợi tả rõ ràng đã tạo nên lí tưởng, mục tiêu chiến đấu màngười quân nhân ấy đã tham gia. Chúng ta chiến đấu cho việc thanh bình, hành động cho ánhtrăng mãi nghiêng cười trên đỉnh núi. Ta hãy tưởng tượng xem: giữa đêm khuya rừngnúi trập trùng tự dưng hiện lên hình hình ảnh người quân nhân đứng kia với súng mặc trênvai, nòng súng chếch lên chầu trời và ánh trăng lửng lơ ngay nòng ngọn súng. Đó làbiểu tượng ước mong Hoà Bình, nó đại diện cho tứ thế kỳ lạ quan bình tĩnh,lãng mạn của người đảm bảo Tổ quốc.

Cái thần của câu thơ “Đầu súng trăng treo” nằm tại từ “treo”, ta test thay bằng từ mọc thì thậtthà quá, làm thế nào còn nét lãng mạn? với hãy nạm một đợt tiếp nhữa bằng trường đoản cú “lên” cũngkhông phù hợp, vì nó là hiện tượng lạ tự nhiên: trăng tròn rồi khuyết, trăng lêntrăng lặn sẽ không hề cái bất thần màu nhiệm nữa. Chỉ gồm trăng “treo”. Phải, chỉcó “Đầu súng trăng treo” mới diễn đạt hết được mẫu hay, cái dập dềnh thơ mộng củamột đêm trăng “đứng đợi giặc tới”, chẳng mộng mơ chút nào. Ta buộc phải hiểu bài thơdường như được biến đổi ở thời điểm này “đêm nay” vào một không gian màmặt khu đất là “rừng hoang sương muối” nóng sốt và lòng đầy ngay ngáy giặc sẽ tớicó nghĩa là loại chết rất có thể đến từng giây từng phút. Mặc dù thế người lính ấy vẫnđứng cạnh nhau để trung ương hồn bọn họ vút lên nở thành vầng trăng. Nếu diễn đạt hiện thựcthì vầng trăng ấy sẽ có hình khối của không khí ba chiều. Làm việc đây, trường đoản cú điểm nhìnxa, cả vầng trăng cùng súng đa số tồn trên trên một phương diện phẳng với trong hội họa nómang tính biểu tượng cao. Tố Hữu cũng đều có một câu thơ giao diện này: “ánh sao đầusúng chúng ta cùng mũ nan” với Phạm Tiến Duật thì “Và vầng trăng vượt lên trên quầnglửa” tuyệt Hoàng Hữu “Chỉ một phần vầng trăng thôi một nửa. Ai không để ý ở phía chântrời…”. Nhưng có lẽ cô kết nhất, giỏi nhất vẫn chính là “Đầu súng trăng treo”.

Xem thêm: Tóm Tắt Quá Trình Sao Chép Adn, Quá Trình Nhân Đôi Adn Diễn Ra Như Thế Nào

Như sẽ nói sống trên, không phải ngẫunhiên mà bao gồm Hữu lấy hình hình ảnh “Đầu súng trăng treo” có tác dụng tựa đề cho tập thơ củamình. Nó là biểu tượng, là khát vọng cùng cũng là biểu lộ tuyệt vời hóa học lãng mạntrong bài bác thơ cách mạng. Lãng mạng nhưng mà không thoát li, luôn ghi nhớ được nhiệmvụ và nhiệm vụ của mình. Lãng mạn vì con người cần có những phút sinh sống choriêng mình. Trước nét đẹp mà con người trở cần thờ ơ hững hờ thì cuộc sống thường ngày vôcùng tẻ nhạt. Âm tận hưởng của câu thơ đã đi được đúng với xu thế lịch sử dân tộc của dân tộc.Hình ảnh trăng với súng đã có rất nhiều trong thơ việt nam nhưng chưa tồn tại sự kết hợpkì diệu nào bởi hình hình ảnh “Đầu súng trăng treo” của thiết yếu Hữu

Nếu như Elsa Trioslet – con gái văn sĩPháp tất cả nói “Nhà văn là fan cho máu”thì tôi hãnh diện nói với văn sĩ rằng: thiết yếu Hữu đã mang đến máu để làm cho câu thơtuyệt vời để cống hiến cho cuộc binh đao của bọn chúng ta. Và chúng ta ơi! các bạn hãy thảcùng tôi các chú chim white trên thai trời, hãy hát vang lên ca khúc Hoà Bìnhvì hình ảnh đầu súng trăng treo nhưng mà nhà thơ đang gởi vào đó từng nào khát vọngnay đang thành hiện tại thực. Hợp lý chất quân nhân đã thấm dần vào hóa học thi ca, tạonên dư vị tuyệt vời và hoàn hảo nhất cho tình " Đồng chí"

Nói cho thơ đầu tiên là nói đếncảm xúc cùng sự chân thành. Không có cảm xúc, thơ sẽ không còn thể bao gồm sức lay cồn hồnngười, không tồn tại sự chân thành chút hồn của thơ cũng chìm vào quên lãng. Mộtchút chân thành, một chút lãng mạn, một chút ít âm vang mà bao gồm Hữu sẽ gieo vàolòng người những cảm giác khó quên. Bài bác thơ " Đồng chí" cùng với nhịp điệutrầm lắng mà như nóng áp, tươi vui; với ngữ điệu bình dị dường như đã trở thànhnhững vần thơ của niềm tin yêu, sự hy vọng, lòng cảm thông sâu sắc của một nhàthơ giải pháp mạng đề xuất chăng, chất lính đã thấm dần vào hóa học thơ, sự mộc mạc vẫn hòadần vào dòng thi vị của thơ ca tạo cho những vần thơ vơi nhàng cùng đầy cảm xúc?

Trong những năm tháng kháng chiếnchống thực dân Pháp gian lao, lẽ đương nhiên, hình hình ảnh những người lính, nhữnganh quân nhân sẽ biến hóa linh hồn của cuộc chống chiến, trở thành tinh thần yêuvà hi vọng của cả dân tộc. Mở đầu bài thơ"Đồng chí", chủ yếu Hữu đãnhìn nhận, đã đi sâu vào cả xuất thân của rất nhiều người lính:

"Quê hương anh đất mặn đồng chua

Làng tôi nghèo khu đất cày lên sỏi đá"

Sinh ra ở một đất nước vốn cótruyền thống nông nghiệp, họ vốn là những người dân nông dân mang áo lính theo bướcchân anh hùng của phần nhiều nghĩa sĩ đề xuất Giuộc năm xưa. đất nước bị quân thù xâm lược,Tổ quốc với nhân dân đứng bên dưới một tròng áp bức. "Anh" và"tôi", nhị người các bạn mới quen, các xuất than từ phần đa vùng quê nghèokhó. Nhì câu thơ vừa như đối nhau, vừa như song hành, biểu đạt tình cảm của nhữngngười lính. Từ đông đảo vùng quê túng bấn ấy, họp tạm biệt người thân, trợ thì biệtxóm làng, giã biệt những kho bãi mía, bờ dâu, đa số thảm thảm cỏ mướt màu, bọn họ ra đichiến đấu để tìm lại, giành lại linh hồn đến Tổ quốc. Những trở ngại ấy dườngnhư quan trọng làm cho người lính chùn bước:

“Anh với tôi đôi fan xa lạ

Tự phương trời chẳng hứa quen nhau

Súng mặt súng, đầu sát bên đầu

Đêm rét bình thường chăn thành song tri kỉ”

Họ cho với biện pháp mạng cũng bởi vì lýtưởng ước ao dâng hiến mang lại đời. "Sống là cho đâu chỉ nhận riêng rẽ mình".Chung một khát vọng, bình thường một lý tưởng, chung một ý thức và khi chiến đấu, họlại kề vai sát cánh đồng hành chung một chiến hào... Ngoài ra tình đồng đọi cũng xuấtphát từ những chiếc chung nhỏ tuổi bé ấy. Lời thơ như cấp tốc hơn, nhịp thơ liên tục hơn,câu thơ cũng bị gần gũi hơn:

“Súng mặt súng đầu sát bên đầu

Đêm rét bình thường chăn thành đôi tri kỉ

Đồng chí!”

Một loạt từ bỏ ngữ liệt kê cùng với nghệthuật điệp ngữ tài tình, công ty thơ không chỉ có dưa bài bác thơ lên tận cùng của tình cảmmà sự ngắt nhịp chợt ngột, âm điệu hơi trầm và chiếc âm vang lạ thường cũng có tác dụng chotình bè bạn đẹp hơn, cao siêu hơn. Câu thơ chỉ có hai tiếng tuy nhiên âm điệu lạlùng đã hình thành một nốt nhạc trầm ấm, thân thương trong thâm tâm người đọc. Trongmuôn vàn nốt nhạc của tình cảm bé người hợp lý và phải chăng tình đồng chí là cái cung bậccao rất đẹp nhất, lí tưởng nhất. Nhịp thở của bài bác thơ như nhẹ nhàng hơn, hơi thở củabài thơ tương tự như mảnh mai hơn... Hình như Chính Hữu đang thổi vào vong hồn củabài thơ tình đồng minh keo sơn, thêm bó với một âm vang bất diệt làm cho bài thơmãi trở thành một phần đẹp độc nhất vô nhị trong thơ thiết yếu Hữu. Hồi ức của rất nhiều ngườilính, gần như kỉ niệm riêng bốn quả là bất tận:

"Ruộng nương anh gửi bạn thân cày

Gian đơn vị không mặc thây gió lung lay"

Cái hóa học nông dân thuần phác hoạ củanhững anh lính bắt đầu đáng quý làm sao! Đối với những người dân nông dân, ruộng nương,nhà cửa là các thứ cực hiếm nhất. Bọn họ sống phụ thuộc vào đồng ruộng, họ lớn lên theocâu hát ầu ơ của bà của mẹ. Chúng ta lơn lên một trong những "gian công ty không khoác kẹgió lung lay". Tuy thế, bọn họ vẫn yêu, yêu thương lắm chứ những mảnh đất thân quen,những căn nhà thân thuộc... Nhưng...họ đã vượt qua chân trời của loại tôi bé nhỏđể mang lại với chân trời của vớ cả. Đi theo con phố ấy là theo khát vọng, đitheo tiếng gọi yêu yêu mến của trái tim yêu nước. Vứt lại sau lưng tất cả nhưngbóng hình của quê nhà vẫn đổi thay nỗi nhớ khôn nguôi của mọi người lính. Dẫurăng" mang kệ" nhưng trong tim họp địa chỉ của quê hương vẫn bao trùmnhư mong mỏi ôm ấp tất cả mọi kỉ niệm. Ko liệt kê, cũng chẳng bắt buộc lối hòn đảo ngữthường thấy trong thơ văn, cơ mà hai câu thơ cũng vừa sức lay đọng hồn thơ, hồnngười:

"Giếng nước nơi bắt đầu đa lưu giữ ngườira lính"

Sự ghi nhớ mong chờ đón của quê hươngvới hầu như chàng trai ra đi tạo cho hồn quê có sức sống mạnh mẽ hơn. đơn vị thơnhân hóa "giếng nước gốc đa" cũng có nỗi nhớ khôn nguôi với đa số ngườilính. Nhưng lại không kể mọi vật vô tri, tác giả còn sử dụng thẩm mỹ và nghệ thuật hoán dụ đểnói lên nỗi nhớ của không ít người sống nhà, nỗi mong ngóng của người mẹ đối vớicon, những người dân vợ so với chòng và phần nhiều đôi trai gái yêu nhau...

Bỏ lại nỗi nhớ, niềm thương, rờixa quê hương những bạn lính hành động trong gian khổ:

“Anh với tôi biết từng đợt ớn lạnh

Sốt run người vầng trán đẫm mồ hôi

Áo anh rách vai

Quần anh tất cả vài mảnh vá

Miệng cười buốt giá

Chân ko giày”

Câu thơ chầm chậm vang lên nhưnglại đứt quãng, phải chăng sự khó khăn, vất vả, thiếu thốn thốn của không ít người línhđã làm cho nhịp thơ bao gồm Hữu sâu lắng hơn. Đất nước ta còn nghèo, hầu hết ngườilính còn thiếu thốn quân trang, quân dụng, phải đương đầu với sốt rét mướt rừng, loại lạnhgiá của màn đêm... Chỉ đôi mảnh quần vá, mẫu áo rách rưới vai, fan lính vẫn vữnglòng theo kháng chiến, tuy nhiên nụ cười cợt ấy là nụ cười giá buốt, im câm. Tình đồngđội quả thật càng trong đau đớn lại càng lan sáng, nó thân cận mà chân thực,không mang dối, cao xa...Tình cảm ấy lan tỏa trong thâm tâm của tất cả những ngườilính. Tình đồng chí:

“Là hớp đồ uống chung, năm cơm trắng bẻ nửa

Là chia nhâu một trưa nắng, một chiều mưa

Chia khắp đồng đội một mẩu tin nhà

Chia nhau đứng trong chiến hào chặt hẹp

Chia nhau cuộc đời, chia nhau cái chết”

(Nhớ - Hồng Nguyên)

Một thú vui lạc quan, một niềmtin vớ thắng, một tình cảm chân thành sẽ được chủ yếu Hữu cô lại chỉ với nụ cười- biểu tượng của fan lính lúc chiến đấu, trong chủ quyền cũng như lúc xây dựngTổ quốc, một thú vui ngạo nghễ, yêu thương thương, một nụ cười sáng sủa chiến thắng...

"Đêm nay rừng hoang sương muối

Đứng kề bên nhau chờ giặc tới"

Nhịp thơ đều đều 2/2/2 - 2/2/3 côđọng tất cả nét xinh của những người lính. Đó cũng chính là vẻ đẹp nhất ngời sángtrong đau đớn của người lính. Vượt lên trên tất cả, tình đồng đội, đồng chínhư được sưởi nóng bằng hầu hết trái tim người lính đầy sức nóng huyết. Vẫn đứng canhgiữ cho bầu trời vn dù đêm sẽ khuya, sương đang xuống, màn đêm cũng chìmvào quên lãng. Hình ảnh người lính tự dưng trở cần đẹp hơn, thơ mộng hơn. Đứng cạnhbên nhau chuẩn bị chiến đấu. Xem vào cái sống động của cả bài bác thơ, câu thơ cuốicùng vẫn trở bắt buộc rất bắt buộc thơ:

"Đầu súng trăng treo"

Ánh trăng ngay sát như nối sát vớingười lính:

"Hồi cuộc chiến tranh ở rừng

Vầng trăng thành tri kỉ"

(Ánh trăng- Nguyễn Duy)

Một hình hình ảnh nên thơ, lãng mạnnhưng cũng đậm màu chân thực, trữ tình. Một sự quyện hòa giữa không gian, thờigian, ánh trăng và fan lính. Mẫu thực xen kẽ vào chiếc mộng, mẫu dũng khí chiếnđấu đan xen vào tình yêu làm cho biểu tượng người quân nhân không những sống động màcòn tỏa nắng đến kỳ lạ kì. Chất lính hòa vào chất thơ, chất trữ tình hòa lẫn chấtCách mạng, chất thép hòa vào hóa học thi ca. Độ rung hễ và xao xuyến của cả bàithơ có lẽ rằng chỉ phụ thuộc hình hình ảnh ánh trăng này. Tình bằng hữu cũng thế, lan tỏatrong ko gian, xoa vơi nỗi nhớ, có tác dụng vơi đi cái mát rượi của màn đêm. Ngườichiến sĩ như chứa cao tiếng hát truyền tụng tình đồng chí. Linh nghiệm biết nhườngnào, hình hình ảnh những người lính, phần đông anh bộ đội cụ Hồ gần kề cạnh vai nhau "kề vai gần kề cánh" thuộc chiến hào đương đầu giành độc lập.

Quả thật, một bài thơ là 1 trong những xúccảm thiêng liêng, là 1 trong tình yêu rộng lớn lớn, vào cái lớn lao nhất của đời người.Gặp nhau trên thuộc một tuyến phố Cách mạng, tình bè bạn như được thắt chặthơn bởi một gai dây thương yêu vô hình.

Xem thêm: Câu Hỏi Thường Gặp Về Amazon Opensearch Service, Chi Tiết Cập Nhật 11

Bài thơ "Đồng chí" vớingôn ngữ chân thực, hình ảnh lãng mạn, niềm vui ngạo nghễ của những chiến sĩ đãlay hễ biết bao trái tim bé người. Tình bạn bè ấy có lẽ rằng sẽ sống mãi mãi vớiquê hương, với Tổ quốc, với cố kỉnh hệ hôm nay, ngày mai xuất xắc mãi mãi về sau...