Thơ quê hương giang nam

     

(Dân trí) - Bài thơ là câu chuyện tình trường đoản cú thủa tuổi thơ của hai bạn hàng xóm. Đôi trẻ lớn lên, tình cảm trong họ cũng phệ lên theo cuộc trường kỳ kháng chiến. Từ bỏ buổi “Mẹ không đánh roi nào đang khóc” đến “Cô nhỏ bé nhà bên nhìn tôi mỉm cười khúc khích… Tôi nỗ lực bàn tay nhỏ dại nhắn ngậm ngùi” để rồi cuối cùng “Hôm nay nhận được tin em”. Song, cho dù em mất tuy vậy tình yêu ko mất bởi vì tâm hồn cùng thể xác em đang hóa thân vào với khu đất nước, quê hương….




Bạn đang xem: Thơ quê hương giang nam

*

(Minh họa: Ngọc Diệp)

Bài thơ được người sáng tác viết năm 1960 khi dấn được thông tin vợ và con ông bị giết hại trong công ty tù Phú Lợi. Tuy nhiên thật may đó là nhầm lẫn. Vợ và con ông đã có thả năm 1962 vày địch không kiếm ra địa thế căn cứ để kết tội. Có thể nói, đó là bài thơ tuyệt nhất ở trong phòng thơ Giang Nam.

Sau ngày thống nhất đất nước, năm 1976, công ty thơ Giang phái nam vào thao tác tại TP hồ nước Chí Minh. Đến năm 1978, ông lại ra thủ đô hà nội làm sở tại Hội bên văn Việt Nam. Năm1989, sau khi bóc tách tỉnh Phú Khánh thành 2 thức giấc Phú Yên cùng Khánh Hòa, tỉnh ủy Khánh Hòa xin ông về làm Phó chủ tịch UBND tỉnh phụ trách văn xã.

QUÊ HƯƠNG




Xem thêm: Cách Sử Dụng Và Cấu Trúc Mất Bao Lâu Để Làm Gì, Câu Hỏi Mất Bao Lâu Để Làm Gì

Thuở còn thơ ngày hai buổi mang đến trường Yêu quê nhà qua từng trang sách nhỏ: "Ai bảo chăn trâu là khổ? " Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao đầy đủ ngày trốn học Đuổi bướm mong ao người mẹ bắt được... Chưa đánh roi nào vẫn khóc! bao gồm cô bé xíu nhà mặt Nhìn tôi cười cợt khúc khích


Xem thêm: Soạn Văn 8 Bài Chiếu Dời Đô (Trang 48), Soạn Bài Chiếu Dời Đô Của Lí Công Uẩn

Mắtđen tròn yêu mến thương quáđi thôi...*** giải pháp mạng bùng lên Rồi kháng chiến trường kỳ Quê tôi đầy bóng giặc từ bỏ biệt mẹ tôi đi Cô bé bỏng nhà bên - (có ai ngờ!) Cũng vào du kích Hôm chạm mặt tôi vẫn cười cợt khúc khích Mắt black tròn (thương thương quá đi thôi!) thân cuộc hành quân không nói được một lời Đơn vị đi qua, tôi ngoái đầu quan sát lại... Mưa đầy trời dẫu vậy lòng tôi ấm mãi... *** Hoà bình tôi trở về phía trên Với mái trường xưa, bến bãi mía, luống cày Lại gặp gỡ em Thẹn thùng nép sau cánh cửa... Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi bé dại Chuyện ông chồng con (khó nói lắm anh ơi!) Tôi nỗ lực bàn tay nhỏ dại nhắn ngậm ngùi Em vẫn để yên vào tay tôi nóng bỏng... Từ bây giờ nhận được tin em không tin được mặc dù đó là việc thật Giặc phun em rồi quăng mất xác Chỉ bởi em là du kích, em ơi! Đau xé lòng anh, bị tiêu diệt nửa nhỏ người! Xưa yêu quê nhà vì gồm chim tất cả bướm bao gồm ngày trốn học bị đòn roi... Ni yêu quê nhà vì trong từng rứa đất Có một trong những phần xương giết thịt của em tôi!

Giang Nam