TIẾNG CHUÔNG TRẤN VŨ CANH GÀ THỌ XƯƠNG

     
Thể thơ: Lục bátThời kỳ: Trung đại1 bài trả lời: 1 bình luận1 người thích: dzungdungTừ khoá: hồ tây (68) tác giả tồn nghi (248)


Bạn đang xem: Tiếng chuông trấn vũ canh gà thọ xương

- Khuê phụ thán bài bác 10 (Thượng Tân Thị)- Hoạ Thiết Nhai trúc chi từ (II) kỳ 1 (Cố Đức Huy)- Vịnh trần Thủ Độ (Phan Kế Bính)- Về “Bài thơ cuộc đời” (Boris Kornilov)- Hoài Ngô Trung Phùng tú tài (Đỗ Mục)
- Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ- ngày qua tát nước đầu đình- Công thân phụ như núi Thái Sơn- Trâu ơi ta bảo trâu này (II)- Đồng Đăng tất cả phố Kỳ Lừa


Xem thêm: Ngành Giao Thông Vận Tải Là Gì, Địa Lý Lớp 9

*

Gió đưa cành trúc la đà,Tiếng chuông Trấn Võ canh gà Thọ Xương.Mịt mờ sương toả nghìn sương,Nhịp chày yên ổn Thái, mặt gương Tây Hồ.


*



Xem thêm: Ve Kêu Rừng Phách Đổ Vàng - Diễn Tả Nội Dung Nào Sau Đây

Phát biểu cảm giác về bài bác ca dao “Gió đưa cành trúc la đà”

Trong ca dao – dân ca, đề tài về cảnh đẹp tổ quốc chiếm một mảng hơi lớn. Từng bài là 1 bức tranh cảnh quan tuyệt vời, chứa đựng lòng trường đoản cú hào, cảm xúc gắn bó thiết tha, sâu nặng với quê hương, xứ sở. Bài ca dao nói tới cảnh đẹp hồ tây ở thủ đô thành phố hà nội được lưu giữ truyền rộng thoải mái và đã trở thành lời ru quen thuộc thuộc:Gió chuyển cành trúc la đà,Tiếng chuông Trấn Vũ, canh kê Thọ Xương.Mịt mù khói toả nghìn sương,Nhịp chày lặng Thái, khía cạnh gương Tây Hồ.Hồ Tây xưa kia mang tên là hồ nước Lãng bạc (tức mẫu bến tất cả sóng lớn), hay còn gọi là Dâm Đàm (hồ sương mù) vì thường vào thời gian sáng sớm và chiều tối, sương che dày xung quanh nước. Vì ở chỗ phía tây kinh thành nên sau đây nó được điện thoại tư vấn là hồ nước Tây. Bao phủ hồ là số đông địa danh nổi tiếng của đất Thăng Long như chùa Trấn Vũ, thị trấn lị lâu Xương, làng lặng Thái (vùng Bưởi) chuyên nghề làm cho giấy (vỏ cây dó được dìm mềm, giã nhuyễn rọi cán mỏng tanh thành giấy), phường Nghi Tàm, quê hương của Bà thị xã Thanh Quan, thi sĩ khét tiếng của nước ta.Bài ca dao là bức tranh toàn cảnh hồ tây vào 1 trong các buổi sáng tinh mơ.Mở đầu là đường nét chấm phá đơn sơ mà lại sinh động: Gió đưa cành trúc la đà. Làn gió dịu sớm mai có tác dụng đung đưa cành trúc trĩu nặng nề sương đêm, khiến cho cái dáng mềm mại, phải thơ. Bức tranh duy độc nhất chỉ sắc nét thanh mảnh của cành trúc là đà trên mẫu nền mung lung mờ ảo của bầu trời và mặt hồ.Trong câu tiếp theo, các âm thanh hoà quấn vào nhau: giờ chuông Trấn Vũ, canh gà Thọ Xương. Tiếng chuông ngân nga, tiếng gà gáy rộn rã báo hiệu một ngày bắt đầu bắt đầu. Giờ chuông miếu vang vọng thân thinh ko gợi cảm giác bình yên. Tiếng con gà gáy gợi lên cuộc sống thường ngày quen thuộc địa điểm thôn dã. Âm thanh của cõi đạo, cõi đời… làm tăng lên vẻ yên bình của khu đất trời lúc tối tàn, ngày rạng.Những ai đó đã đến hồ tây khi màn sương chen chúc còn bao che mặt hồ thì mới thấy được cái hay, nét đẹp của câu: Mịt mù khói toả nghìn sương và new thực sự sống trong tâm địa trạng lâng lâng thoát tục trước vẻ đẹp mắt thần tiên ấy.Nếu ở cha câu thơ trên bắt đầu thấp thoáng tương đối hướng cuộc sống thường ngày thì đến câu thiết bị tư, hình hình ảnh cuộc sinh sống lao rượu cồn đã chỉ ra khá rõ ràng qua nhịp chày giã dó dồn dập của dân làng yên ổn Thái. Nhịp chày cũng chính là nhịp điệu gấp rút của cuộc sống cần lao.Hình hình ảnh mặt gương Tây Hồ có tác dụng bừng sáng cả bài bác ca dao. Mặt trời lên xua tung sương mù, toả tia nắng xuống mặt nước, hồ tây trở thành một mặt gương to đùng sáng long lanh, cực kỳ đẹp đẽ!Như vậy là chỉ vẻn vẹn trong tư câu thơ lục chén mà cảnh đẹp hồ tây đã được ngòi cây bút tài hoa của tín đồ xưa vẽ thành bức tranh vạn vật thiên nhiên tuyệt mĩ. Ẩn chứa sau từng câu, từng chữ là lòng trường đoản cú hào, yêu mến tha thiết với quê hương của người dân khu đất Thăng Long nghìn năm văn vật.Trên khắp non sông Việt nam ta, ở đâu cũng có thể có những cảnh đẹp làm bâng khuâng hồn người. Xứ lạng ta với:Đồng Đăng có phô Kì Lừa,Có con gái Tô Thị tất cả chùa Tam Thanh.Hà Nội với ba sáu phô phường, hồ Tây, hồ Gươm, đống Đống Đa, chùa Một Cột... Miền trung với:Đường vô xứ Nghệ xung quanh quanh,Non xanh nước biếc như tranh hoạ đồ.Xứ Huế với vẻ rất đẹp uy nghiêm, trầm khoác của cung điện, đền đài, lăng tẩm, của sông hương với núi Ngự Bình. Rất nhiều đêm trăng sáng, tiếng hò ngân dài trên sông nước hương thơm Giang:Đò tự Đông ba đò qua đập đá,Đò về Vĩ Dạ trực tiếp ngã tía sần,Lờ đờ nhẵn ngả trăng chênh,Tiếng hò xa vọng nặng trĩu tình nước non.Người dân Nam cỗ tự hào với mảnh đất nền trù phú, phì nhiêu bôn mùa hoa thơm trái ngọt, lúa chín quà đồng:Cần Thơ gạo trắng nước trong,Ai đi mang lại đó chẳng hy vọng ngày về.Tất cả đa số câu ca ấy cho dù mộc mạc hồn nhiên tuyệt trau chuốt, trữ tình hầu hết nói lên cảnh quan gấm hoa của non sông quốc gia và biểu hiện tình yêu quê nhà đậm đà, sâu nặng trĩu của quần chúng ta. Y như bao bài bác ca dao khác, bài bác Cảnh đẹp hồ tây sẽ tồn tại mãi trong đời sống tinh thần của khá nhiều thế hệ.